📚 康熙字典
【丑集上】【口字部】 唱 〔古文〕【唐韻】【集韻】【韻會】【正韻】尺亮切,音厰。【說文】導也。【玉篇】禮記曰:一唱而三歎。○按《樂記》今本作倡。 又【廣韻】發歌也。【廣韻】亦作誯。【集韻】亦作昌。
🎯 含「唱」的成语
狐唱枭和
hú chàng xiāo hé
比喻坏人互相呼应。
唱筹量沙
chàng chóu liáng shā
把沙当做米,量时高呼数字。比喻安定军心,制造假象来迷惑敌人。
一唱百和
yī chàng bǎi hé
形容附和的人极多。
一唱一和
yī chàng yī hè
一个先唱,一个随声应和。原形容两人感情相通。现也比喻二人互相配合,互相呼应。
彼唱此和
bǐ chàng cǐ hè
比喻一方倡导,另一方效仿。
鸾吟凤唱
luán yín fèng chàng
鸾凤鸣叫相和。比喻优美的乐曲。
亢音高唱
gāng yīn gāo chàng
亢:喉咙。放开喉咙,高声歌唱。
吹唇唱吼
chuī chún chàng hǒu
形容喧闹喊叫。